Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (27/8/2023) - Chúa Giêsu là ai đối với tôi?

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (23/8/2020) - Giáo hội luôn tiến bước trong đức tin của Thánh Phêrô

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (27/8/2017) - Mỗi tín hữu là một viên đá trong toà nhà Giáo Hội

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (24/8/2014) - Giáo Hội là một dân tộc được xây dựng trên đức tin

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (24/8/2008) - Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (27/8/2023) - Chúa Giêsu là ai đối với tôi?

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Hôm nay trong Tin Mừng (x. Mt 16,13-20) Chúa Giêsu hỏi các môn đệ - một câu hỏi đẹp: “Người ta nói Con Người là ai?” (câu 13).

Chúng ta cũng có thể hỏi: người ta nói Chúa Giêsu là ai? Nhìn chung, người ta nói những điều tốt đẹp: nhiều người coi Người như một bậc thầy vĩ đại, một con người đặc biệt: tốt lành, công bằng, nhất quán, can đảm… Nhưng liệu những điều này có đủ để hiểu về Người là ai không, và trên hết, liệu nó có đủ đối với Chúa Giêsu không? Có vẻ không. Nếu Người chỉ là một nhân vật trong quá khứ - như những nhân vật dành cho con người thời đó được đề cập trong chính Tin Mừng, như ông Gioan Tẩy Giả, ông Môsê, ông Êlia và các vị tiên tri vĩ đại - thì đó sẽ chỉ là một ký ức đẹp về một thời. Và điều này không đúng với Chúa Giêsu. Vì thế, ngay sau đó, Chúa hỏi các môn đệ câu hỏi mang tính quyết định: “Còn anh em, anh em nói Thầy là ai?” (câu 15). Bây giờ Ta là ai đối với con? Chúa Giêsu không muốn trở thành nhân vật chính của lịch sử, nhưng muốn trở thành nhân vật chính của lịch sử đời bạn, lịch sử đời tôi hôm nay; không phải là một vị tiên tri xa xôi: Chúa Giêsu muốn là Thiên Chúa gần gũi!

Anh chị em thân mến, Chúa Kitô không phải là ký ức của quá khứ, mà là Thiên Chúa của hiện tại. Nếu Người chỉ là một nhân vật lịch sử thì ngày nay không thể bắt chước Người được: chúng ta sẽ thấy mình đang đứng trước bước ngoặc của thời gian và trên hết là đối diện với hình mẫu của Người, giống như một ngọn núi rất cao không thể đạt tới; khát khao để leo lên đến đỉnh núi, nhưng lại thiếu những khả năng và phương tiện cần thiết. Ngược lại, Chúa Giêsu sống, Người sống trong Giáo hội, trong thế giới và đồng hành với chúng ta, Người ở bên cạnh chúng ta, Người ban cho chúng ta Lời của Người và ân sủng của Người, soi sáng và phục hồi chúng ta trên hành trình bước đi. Chúa là chuyên gia hướng dẫn và đầy khôn ngoan, Người vui lòng khi đồng hành với chúng ta trong những con đường khó khăn nhất và trên những đoạn núi hiểm trở nhất .

Anh chị em thân mến, trên bước đường cuộc sống, chúng ta không đơn độc, vì Chúa Kitô ở cùng chúng ta, Chúa Kitô giúp chúng ta bước đi, như Người đã làm với Phêrô và với các môn đệ khác. Chính Thánh Phêrô, trong Tin Mừng hôm nay, hiểu điều này và nhờ ân sủng nhận ra nơi Chúa Giêsu “Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (c. 16), Phêrô nói: “Thầy là Đức Kitô, Thầy là Con Thiên Chúa hằng sống”; Người không phải là một nhân vật của quá khứ, mà là Đấng Kitô, tức là Đấng Mêsia được mong đợi; không phải là một anh hùng đã khuất, mà là Con Thiên Chúa hằng sống, đã làm người và đến để chia sẻ niềm vui cũng như khó khăn trên hành trình của chúng ta. Chúng ta đừng nản lòng nếu đôi khi đỉnh núi của đời sống Kitô hữu dường như quá cao và con đường quá dốc. Chúng ta hãy nhìn lên Chúa Giêsu: luôn luôn, nhìn lên Chúa Giêsu, Đấng bước đi bên cạnh chúng ta, Đấng đón nhận những yếu đuối của chúng ta, chia sẻ những vất vả của chúng ta và đặt cánh tay vững chắc và dịu dàng của Người lên đôi vai yếu đuối của chúng ta. Với Người ở gần, chúng ta cũng hãy cầm tay nhau và làm mới lại niềm tin tưởng: với Chúa Giêsu, sẽ không còn điều mà một mình dường như không thể thực hiện được, nhưng với Chúa Giêsu chúng ta có thể tiến bước!

Hôm nay thật tốt khi chúng ta lặp lại câu hỏi dứt khoát mà chính Người đặt ra: “Anh em nói Thầy là ai?” (xem câu 15). Bạn, chính bạn – Chúa Giêsu nói: con nói Thầy là ai? Hãy nghe Chúa Giêsu hỏi chúng ta điều này. Nói cách khác: Chúa Giêsu là ai đối với tôi? Một nhân vật vĩ đại, một điểm tham chiếu, một hình mẫu không thể đạt tới? Hay Người là Chúa Con, Đấng bước đi bên cạnh tôi, Đấng có thể đưa tôi đến đỉnh cao của sự thánh thiện, nơi mà một mình tôi không thể đạt tới? Chúa Giêsu có thực sự sống động trong cuộc đời tôi không, và tôi tự hỏi: Chúa Giêsu có sống với tôi không? Người có phải là Chúa của tôi không? Tôi có trông cậy vào Người trong những lúc khó khăn không? Tôi có vun trồng sự hiện diện của Người qua Lời Chúa và qua các Bí tích không? Tôi có để mình được Người hướng dẫn cùng với anh chị em của tôi trong cộng đoàn không?

Xin Đức Maria, Mẹ của cuộc hành trình, giúp chúng ta cảm nhận được Con của Mẹ đang sống và hiện diện bên cạnh chúng ta.

Nguồn: vaticannews.va/vi

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (23/8/2020) - Giáo hội luôn tiến bước trong đức tin của Thánh Phêrô

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Tin Mừng Chúa Nhật hôm nay (x. Mt 16,13-20) thuật lại giây phút thánh Phêrô tuyên xưng đức tin vào Chúa Giêsu, như Đấng Cứu Thế và Con Thiên Chúa. Việc tuyên xưng của thánh tông đồ do chính Chúa Giêsu gợi lên; Chúa muốn dẫn các môn đệ của Người thực hiện bước quyết định trong tương quan với Người. Thực tế là toàn bộ hành trình của Chúa Giêsu với những người theo Người, đặc biệt là với Nhóm Mười Hai, là một hành trình giáo dục đức tin của họ. Trước hết, Người hỏi: “Người ta nói Con Người là ai?” (c.13). Các tông đồ, cũng như chúng ta, thích nói về người khác; họ thích bàn tán. Và Đức Thánh Cha giải thích: Nói về người khác không phải là điều khó khăn lắm, vì thế chúng ta thích nó, ngay cả khi nói xấu người khác. Trong trường hợp này, nó đòi có một viễn tượng đức tin chứ không phải là những điều đồn đại tầm phào, nghĩa là Chúa hỏi: “Người ta nói Con Người là ai?”. Và các môn đệ dường như tranh đua nhau trong việc đưa ra các ý kiến khác nhau, mà có lẽ chính họ phần lớn có chung những ý kiến này. Về cơ bản, Chúa Giêsu thành Nadarét được xem là một vị ngôn sứ (câu 14).

Với câu hỏi thứ hai, Chúa Giêsu hỏi thẳng các môn đệ: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?” (c. 15). Ở điểm này, chúng ta dường như cảm nhận được một vài khoảnh khắc im lặng, bởi vì mỗi người trong số những người hiện diện được kêu gọi tham gia, bày tỏ lý do tại sao mình theo Chúa Giêsu; do đó việc các môn đệ do dự trả lời cũng là điều đương nhiên dễ hiểu. Ngay cả nếu bây giờ tôi hỏi anh chị em: “Đối với bạn, Chúa Giêsu là ai?” thì sẽ có một chút ngần ngừ do dự. Ông Simon cứu họ khỏi sự bối rối; ông hăng hái tuyên bố: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (c. 16). Đức Thánh Cha nhận định: Câu trả lời này, đầy đủ và rõ ràng như thế, không xuất phát từ sự hăng say của ông, dù ông rất quảng đại, nhưng đến từ ân sủng đặc biệt của Cha trên trời. Chính Chúa Giêsu nói với ông: “Không phải phàm nhân mặc khải cho anh điều ấy, nghĩa là không phải do những điều anh học hỏi. Điều này không mặc khải cho anh. Nhưng là Cha Thầy, Đấng ngự trên trời mặc khải cho anh” (c. 17). Tuyên xưng Chúa Giêsu là một ơn của Chúa Cha. Nói rằng Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa hằng sống, là Đấng Cứu Thế, là một ơn mà chúng ta phải cầu xin: “Xin Cha ban cho con ơn tuyên xưng Chúa Giêsu.”

Đồng thời, Chúa nhìn nhận sự đáp trả mau lẹ của ông Simon dưới sự soi sáng của ân sủng và do đó Chúa nói thêm, bằng một giọng trang trọng: “Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi" (c .18). Với lời khẳng định này, Chúa Giêsu làm cho ông Simôn hiểu ý nghĩa của tên mới mà ngài đặt cho ông, “Phêrô”: đức tin mà ông vừa biểu lộ là “tảng đá” không thể lay chuyển trên đó Con Thiên Chúa muốn xây dựng Hội Thánh của Người, tức là Cộng đoàn của Người. Giáo hội luôn tiến bước trong đức tin của thánh Phêrô, trên đức tin mà Thiên Chúa nhận ra, mà Chúa Giêsu nhận ra và đặt ông làm đầu Giáo hội.

Hôm nay, chúng ta nghe câu hỏi của Chúa Giêsu nói với mỗi người chúng ta: “Còn anh em, anh em nói Thầy là ai?”. Câu hỏi đặt ra cho mỗi người chúng ta và mỗi người phải đưa ra câu trả lời không phải là lý thuyết, nhưng một câu trả lời liên quan đến đức tin, tức là cuộc sống, bởi vì đức tin là cuộc sống! “Đối với con, Chúa là...” và tuyên xưng Chúa Giêsu. Đó là câu trả lời cũng yêu cầu chúng ta, giống như các môn đệ đầu tiên, lắng nghe trong nội tâm tiếng nói của Chúa Cha và sự âm vang qua đó Giáo hội, quy tụ quanh thánh Phêrô, tiếp tục loan báo. Đó là phải hiểu Chúa Kitô là ai: Người có phải là trung tâm của cuộc sống chúng ta và là mục tiêu của mọi dấn thân của chúng ta trong Giáo hội và trong xã hội không. Đối với tôi, Chúa Giêsu là ai? Đối với bạn, Chúa Giêsu là ai? Một câu trả lời chúng ta phải có mỗi ngày.

Nhưng lưu ý: Điều không thể thiếu và đáng khen ngợi là việc chăm sóc mục vụ của các cộng đồng của chúng ta phải luôn mở ra với rất nhiều hoàn cảnh khó khăn và tình trạng khẩn cấp. Bác ái luôn là con đường chính yếu của hành trình đức tin, của sự hoàn thiện của đức tin. Nhưng điều cần thiết là các công việc liên đới, những việc bác ái chúng ta làm, không làm mất liên lạc với Chúa Giêsu. Bác ái Kitô giáo không phải là việc từ thiện đơn thuần, nhưng một mặt, là nhìn người khác với cùng ánh mắt của Chúa Giêsu và mặt khác, là nhìn thấy Chúa Giêsu nơi gương mặt của người nghèo. Và đây là con đường thật sự của bác ái Kitô giáo, với Chúa Giêsu ở trung tâm.

Cuối cùng, Đức Thánh Cha cầu nguyện: xin Mẹ Maria rất thánh, được chúc phúc vì đã tin, hướng dẫn và làm gương cho chúng ta trên hành trình đức tin vào Chúa Kitô, và giúp chúng ta ý thức rằng sự tin cậy nơi Người mang lại ý nghĩa trọn vẹn cho việc bác ái và toàn thể cuộc sống của chúng ta.

Nguồn: vaticannews.va/vi

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (27/8/2017) - Mỗi tín hữu là một viên đá trong toà nhà Giáo Hội

Chào anh chị em,

Tin Mừng Chúa nhật hôm nay (Mt 16:13-20) đưa chúng ta trở lại thời điểm quan trọng trong cuộc hành trình của Chúa Giêsu với các môn đệ của Ngài: thời điểm mà Ngài muốn đánh giá mức độ đức tin của họ nơi Ngài. Đầu tiên, Ngài muốn biết mọi người nghĩ gì về mình; và người ta nghĩ rằng Chúa Giêsu là một ngôn sứ, điều này đúng, nhưng họ không nắm bắt được bản chất đích thực của Ngài; và họ cũng không hiểu tầm quan trọng của sứ mệnh của Ngài. Rồi Ngài hỏi các môn đệ câu hỏi sâu sắc nhất trong lòng Ngài, Ngài hỏi thẳng họ: “Phần các con, các con nói Thầy là ai?” (câu 15).

Và với chữ “phần các con” này Chúa Giêsu tách rời các Tông Đồ khỏi đám đông, như thể nói rằng: phần các con là những người ở với Thầy mọi ngày và biết thầy cách gần gũi, các con đã lãnh nhận được điều gì hơn? Vị Thầy chờ đợi từ các người của Ngài một câu trả lời cao hơn và khác với dư luận của dân chúng. Và thật thế một câu trả lời như thế nảy sinh từ con tim của Simon gọi là Phêrô: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (c.18). Simon Phêrô tìm thấy trên môi miệng các lời to lớn hơn ông, các lời không đến từ các khả năng tự nhiên của ông. Có lẽ ông đã không học tiểu học, nhưng có khả năng nói các lời này mạnh mẽ hơn ông! Nhưng chúng được linh hứng bởi Thiên Chúa Cha trên trời (c.17), là Đấng vén mở trước cho Mười Hai Tông Đồ căn tính đích thật của Chúa Giêsu: Ngài là Đấng Messia Đấng Cứu Thế, là Con được Thiên Chúa Cha gửi tới để cứu thoát nhân loại. Và từ câu trả lời đó Chúa Giêsu hiểu rằng nhờ đức tin do Thiên Chúa Cha ban cho, có một nền tảng vững chắc trên đó có thể xây dựng cộng đoàn của Ngài, Giáo Hội của Ngài. Vì thế Ngài nói với ông Simon: “Con Simon con là Đá – nghĩa là đá, đá tảng – và trên đá này Thầy sẽ xây Giáo Hội của Thầy” (c.18).

Cả với chúng ta hôm nay Chúa Giêsu muốn tiếp tục xây Giáo Hội Ngài, căn nhà này với nền tảng vững chắc, nhưng không thiếu các vết nứt và liên tục cần phải được sửa chữa. Luôn luôn: Giáo Hội luôn luôn cần được cải tổ, sửa chữa, như vào thời của thánh Phanxicô thành Assisi. Chắc chắn chúng ta không cảm thấy mình là các đá tảng, nhưng chỉ là các viên đá nhỏ. Tuy nhiên, không có viên đá nhỏ nào vô ích cả, trái lại, trong tay của Chúa Giêsu viên đá bé nhất trở thành quý báu, bởi vì Chúa nhặt lấy nó, nhìn nó với sự hiền dịu lơn lao, làm việc nó với Thần Khí của Ngài, và đặt để nó vào đúng chỗ, mà Ngài đã nghĩ cho nó từ đời đời và là nơi nó có thể hữu ích hơn cho toàn công trình xây dựng. Mỗi một người trong chúng ta là một viên đá nhỏ, nhưng trong bàn tay của Chúa Giêsu xây dựng Giáo Hội. Và tất cả chúng ta dù có bé nhỏ tới đâu đi nữa, chúng ta đã được biến thành “các viên đá sống động”, bởi vì khi Chúa Giêsu cầm trong tay viên đá của Ngài, Ngài biến nó trở thành của Ngài, Ngài làm cho nó sống động, tràn đầy sự sống bởi Chúa Thánh Thần, tràn đầy sự sống từ con tim của Ngài, và như thế chúng ta có một chỗ và một sứ mệnh trong Giáo Hội: Giáo Hội là một cộng đoàn sự sống: được làm bằng biết bao nhiêu viên đá, tất cả khác nhau, nhưng làm thành một ngôi nhà duy nhất trong dấu chỉ của tình huynh đệ và sự hiệp thông.

Hơn nữa, Tin Mừng hôm nay cũng nhắc cho chúng ta biết rằng Chúa Giêsu cũng đã muốn cho Giáo Hội Ngài có một trung tâm hữu hình của sự hiệp thông, đó là nơi Phêrô: cả thánh nhân nữa, không phải là một hòn đá lớn, mà cũng là một viên đá bé nhỏ, nhưng đã được Chúa Giêsu cầm lấy nên trở thành trung tâm của sự hiệp thông, nơi thánh Phêrô và nơi các người sẽ kế vị Ngài trong cùng trách nhiệm giáo chủ, ngay từ nguồn gốc đã được đồng hóa với các Giám Mục Roma, là thành phố nơi Phêrô và Phaolô đã làm chứng bằng máu.

Chúng ta hãy phó thác mình cho Đức Trinh Nữ Maria, Nữ Vương các Tông Đồ, Mẹ Giáo Hội. Mẹ đã ở trong Nhà Tiệc Ly bên cạnh thánh Phêrô, khi Chúa Thánh Thần hiên xuống trên các Tông Đồ và thúc đẩy các vị đi ra và loan báo cho mọi người rằng Chúa Giêsu là Chúa. Ngày nay xin Mẹ nâng đỡ chúng ta và đồng hành với chúng ta với sự bầu cử của Mẹ, để chúng ta thực hiện tràn đầy sự hiệp nhất và hiệp thông mà Chúa Giêsu và các Tông Đồ đã cầu xin và đã hiến mạng sống cho.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (24/8/2014) - Giáo Hội là một dân tộc được xây dựng trên đức tin

Anh chị em thân mến,

Bài đọc Tin Mừng Chúa nhật hôm nay (Mt 16:13-20) là một đoạn văn nổi tiếng và là trung tâm của Tin mừng theo Thánh Matthêu, trong đó Simon, thay mặt Nhóm Mười Hai, tuyên xưng đức tin của mình vào Chúa Giêsu là “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Và Chúa Giêsu gọi ông là “có phước” vì lòng tin mà Thiên Chúa Cha đã ban cho ông, và Ngài nói với ông: “Con là Phêrô nghĩa là Đá Tảng, và trên tảng đá này Thầy sẽ xây Giáo Hội của Thầy”.

Chúng ta hãy dừng lại một chút trên điểm này, trên sư kiện Chúa Giêsu gán cho Simon tên gọi mới này: Phêrô trong tiếng nói của Chúa Giêsu là “Kêpha”, có nghĩa là “đá tảng”. Trong Thánh Kinh từ “đá tảng” được quy chiếu về Thiên Chúa. Chúa Giêsu gán cho Simon tên gọi này không phải vì các đức tính hay công nghiệp loài người của ông, mà vì lòng tin tinh tuyền và vững chắc của ông, lòng tin đến từ trên cao.

Chúa Giêsu cảm nhận trong tim Người một niềm vui lớn lao, bởi vì Người nhận ra nơi ông Simon bàn tay của Thiên Chúa Cha và hoạt động của Chúa Thánh Thần. Người nhận ra rằng Thiên Chúa Cha đã ban cho ông Simon một đức tin “có thể tin cậy được”, trên đó Chúa Giêsu có thể xây dựng Giáo Hội Người, nghĩa là cộng đoàn của Người. Chúa Giêsu có trong tâm trí ý muốn khai sinh ra Giáo Hội “của Người”, một dân tộc không xây dựng trên huyết thống, nhưng trên đức tin, nghĩa là trên tương quan với chính Người, một tương quan của tình yêu thương và sự tin tưởng. Như thế để bắt đầu Giáo Hội của Người Chúa Giêsu đã cần tìm ra nơi các môn đệ một đức tin “có thể tin cậy được”. Và đó là điều Người phải kiểm thực tại thời điểm này của lộ trình.

Chúa đã có trong trí hình ảnh của việc xây dựng, hình ảnh của một cộng đoàn như một ngôi nhà. Chính vì thế khi nghe lời tuyên xưng đức tin thẳng thắn của ông Simon, Người gọi ông là “đá tảng”, và bầy tỏ ý định xây dựng Giáo Hội của Người trên đức tin ấy.

Anh chị em thân mến, điều đã xảy ra một cách duy nhất nơi thánh Phêrô, cũng xảy ra nơi mọi tín hữu kitô có niềm tin chín chắn và chân thành nơi Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống. Phúc Âm hôm nay cũng gọi hỏi từng người trong chúng ta. Nếu Chúa tìm thấy trong con tim chúng ta một đức tin, tôi không nói là toàn vẹn, nhưng chân thành, tinh tuyền, thì khi đó Người cũng thấy nơi chúng ta các viện đá sống động để xây dựng cộng đoàn của Người. Đá tảng của cộng đoàn này là Chúa Kitô, viên đá góc duy nhất. Về phần mình, thánh Phêrô là đá tảng, vì là nền tảng hữu hình sự hiệp nhất của Giáo Hội. Nhưng mỗi một tín hữu đã được rửa tội đều được mời gọi cống hiến cho Chúa Giêsu niềm tin nghèo nàn, nhưng chân thành của họ, để Người có thể tiếp tục xây dựng Giáo Hội của Người ngày hôm nay trên mọi phần đất của thế giới này.

Cả ngày nay nữa “người ta” nghĩ rằng Chúa Giêsu là một ngôn sứ lớn, một bậc thầy của sự khôn ngoan, một mẫu gương của sự công chính... Và cả ngày nay Chúa Giêsu cũng hỏi các môn đệ Người: “Còn các con, các con nói Thầy là ai?” Chúng ta sẽ trả lời như thế nào? Hãy nghĩ tới điều đó. Nhưng nhất là hãy cầu xin Thiên Chúa Cha, để qua lời bầu cử của Đức Trinh Nữ Maria, cầu nguyện để xin Chúa ban cho chúng ta ơn trả lời với con tim chân thành:

“Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 21 Thường niên năm A (24/8/2008) - Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống

Anh chị em thân mến,

Phụng vụ Chúa nhật hôm nay gửi đến các tín hữu Kitô chúng ta và đồng thời với mỗi người nam nữ hai câu hỏi mà Chúa Giêsu đã nên lên với các môn đệ của Chúa. Trước tiên Chúa hỏi họ: “Dân chúng nói Con Người là ai?”. Các môn đệ trả lời Chúa rằng đối với một số người trong dân ngài là Gioan Tẩy Giả trở lại, đối với người khác ngài là Elia, Giêrêmia hay một ngôn sứ nào đó”. Bấy giờ Chúa hỏi trực tiếp 12 môn đệ: “Vậy các con bảo Thầy là ai?”. Nhân danh mọi người, Phêrô mau mắn và quyết liệt nói: “Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Đó là lời long trọng tuyên xưng đức tin mà Giáo Hội vẫn tiếp tục lập lại từ đó. Cả chúng ta ngày nay cũng muốn tuyên xưng với đầy lòng xác tín: Đúng vậy, lạy Chúa Giêsu, Ngài là Đức Kitô Con Thiên Chúa hằng sống! Chúng ta tuyên xưng một cách đầy ý thức rằng chính Chúa Kitô là “kho tàng đích thực” và đáng cho chúng ta hy sinh mọi sự để đạt được Chúa; Chúa là người bạn không bao giờ bỏ rơi chúng ta, vì Chúa biết những mong đợi thâm sâu nhất trong tâm hồn chúng ta. Chúa Giêsu là “Con Thiên Chúa hằng sống”, là Đấng Messia đã được Thiên Chúa hứa, đã đến trần thế để mang lại cho nhân loại ơn cứu độ và để thỏa mãn khát vọng sự sống và yêu thương nơi mỗi người. Thật là lợi ích dường nào nếu nhân loại đón nhận lời công bố ấy, vốn chứa đựng trong mình niềm an vui!

“Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Đáp lại lời tuyên xưng đức tin được linh hứng này của Phêrô, Chúa Giêsu nói: “Con là Phêrô, và trên Đá này Thầy sẽ xây Giáo Hội của Thầy và các quyền lực hỏa ngục không thể thắng nổi. Thầy sẽ ban cho con chìa khóa nước trời”. Đây là lần đầu tiên Chúa Giêsu nói về Giáo Hội, và sứ mạng của Giáo Hội là thực hiện kế hoạch vĩ đại của Thiên Chúa là tụ tập toàn thể nhân loại thành một gia đình duy nhất trong Chúa Kitô. Sứ mạng của Phêrô và của những người kế nhiệm chính là phục vụ sự hiệp nhất ấy của Giáo Hội duy nhất của Thiên Chúa, gồm người Do thái và dân ngoại; sứ vụ của ngài là điều không thể thiếu được, làm cho Giáo Hội không bao giờ đồng hóa với một dân tộc, một nền văn hóa duy nhất nào, nhưng là Giáo Hội của mọi dân tộc, để làm cho an bình của Thiên Chúa và sức mạnh đổi mới của tình yêu Chúa hiện diện giữa loài người đang bị bao nhiêu chia rẽ và đối nghịch. Vì vậy phục vụ sự hiệp nhất nội tại đến từ hòa bình của Thiên Chúa, sự hiệp nhất của những người trở thành anh chị em với nhau trong Chúa Kitô: đó chính là sứ mạng đặc thù của Giáo Hoàng, Giám mục Roma và là người kế vị Thánh Phêrô.

Đứng trước trách nhiệm hết sức lớn lao của nghĩa vụ ấy, càng ngày tôi càng cảm thấy sự đòi hỏi dấn thân và tầm quan trọng của công tác phục vụ Giáo Hội và thế giới mà Chúa đã ủy thác cho tôi. Vì thế, anh chị em thân mến, tôi xin anh chị em nâng đỡ tôi bằng lời cầu nguyện của anh chị em, để trong niềm trung thành với Chúa Kitô, chúng ta có thể cùng nhau loan báo và làm chứng về sự hiện diện của Chúa Kitô trong thời đại chúng ta ngày nay. Ước mong Mẹ Maria xin cho chúng ta được ơn ấy, người Mẹ mà chúng ta tín thác khẩn cầu như Mẹ của Giáo Hội và là Ngôi Sao hướng dẫn công cuộc truyền giảng Tin Mừng.

Nguồn: archivioradiovaticana.va